xu2Mattroi
BÍ MẬT HANG ZỜI
PHẦN 2 – XỨ SỞ CÓ HAI MẶT TRỜI

TÁC GIẢ : Mưa Rừng Chiều...
                           TẬP - 2

Biết còn nhiều điều không thể hỏi ngay một lúc và nàng có thể giải thích ngay được chàng cùng nàng cưỡi ngựa bay qua rừng hoa sim sang bên kia núi
Bỗng chốc chàng nhìn xuống dưới thấy xuất hiện một tòa lâu đài rất lớn được xây bằng đá cẩm thạch màu đen sừng sững giữa nhiều những tòa lâu đài nhỏ khác xung quanh
Con bạch mã đưa hai người hạ cánh xuống sân trước của tòa lâu đài lớn thì chàng thấy một người phụ nữ trung tuổi rất đẹp đi trước dẫn theo sau cả chục cô gái trẻ theo sau
Người phụ nữ trung tuổi chạy lại gần chàng lệ rưng rưng…. Con ta đã về… rồi quay lại gọi nhà vua đi theo sau….. con trai mình đã về chàng ơi!...
Vẫn hình dáng ấy khuôn mặt ấy có nhiều nét giống bà chỉ hơi đen hơn một chút…
Bà vui mừng cầm tay chàng vừa nói vừa khóc. Con về là tốt rồi cha mẹ nhớ con lắm!…..
Cuộc tiếp đón kỳ lạ này khiến chàng đứng ngẩn tò te chẳng hiểu chuyện gì ra chuyện gì nữa. Tự dưng nhà Vua và Hoàng hậu nhận làm con….
Bối rối không hiểu gì cùng với sự thận trọng chàng rụt rè rút tay ra khỏi tay bà chàng nói nói nhát gừng
Thưa bà tôi không phải là con của bà ạ
 Hoàng hậu bị bất ngờ với câu nói của chàng đứng ngớ người ra nhìn nhà vua với vẻ mặt thất vọng hỏi nhà vua
- Sao con chúng ta nó không nhận ra ta vậy chàng…..
Nhà vua cười sảng khoái và tự tin nói
- Chuyện đó khó gì để ta mời lão Diêm vương lại hỏi xem lão sẽ có cách trả lại ký ức cho con ta lúc ấy con sẽ nhận ra chúng ta thôi!…
Hoàng hậu yên lòng quay sang nhìn Hoa hồng nói 
- Con vất vả rồi cám ơn con. Con vào trang điểm và báo nhà bếp chuẩn bị yến tiệc ….. 
Càng nghe chàng càng không hiểu gì hết
Chàng nghĩ bụng. Mọi người đang đối sử rất tốt với mình. Mà thôi ai muốn gọi mình là cũng mặc kệ gì coi mình là gì thì thì coi mình bình yên không ai ăn thịt mình là tốt rồi. Chuyện đến đâu hay đến đó
Cuộc ăn mừng thật long trọng yến tiệc được bày ra thật linh đình các quan trong triều chúc sức khỏe chúc mừng nhà vua và chàng trờ lại 
 bữa tiệc được chiêu đãi bằng những thứ rượu ngon nhất được kết hợp 5 thứ quả quý được ủ vùi dưới đáy bếp 5 năm mới đào lên, cùng với những màn ca múa của các thiếu nữ đẹp nhất xứ sở được tuyển chọn về phục vụ hoàng cung
Tiệc đang vui thì có một người lính chạy vào báo
Bẩm đức vua quân lính  vây bắt được bảy tên cướp trên rừng chúng vào cướp phá dân trong thành hiện đã áp giài tới chờ lệnh nhà vua phán quyết trong đó có tên tướng cướp cầm đầu ạ...
Tất cả các quan cùng mọi người ở đó rất hoan hỷ cùng nhau vui vẻ đồng thanh…
Thưa đức vua chúng thần chúc mừng nhà vua đã bắt được quân cướp lớn. Dân chúng sẽ được an hưởng bình yên 
Nhà vua cười nhưng có vẻ không vui lắm chàng hỏi
Thưa nhà vua dẹp được ổ cướp và bắt được tướng cướp mọi người rất vui sao nhà vua lại không vui thế ?...
- Ừ!... con không biết đó thôi. Dẹp được tên này thì tên khác lại mọc lên có khi còn tàn bạo hơn dân chúng không thể yên lành được. Chúng như những cây cỏ dại diệt xong một thời gian nó lại mọc
bọn chúng là những kẻ lười lao động lại tham lam không muốn làm lại muốn lấy không những của cải của người khác để hưởng thụ…
Nói xong ngài phán
Ngày mai tập hợp dân trong thành lại chứng kiến. xử chém đầu hết bọn chúng làm gương..,.
Người lính … Dạ một tiếng rồi lui ra….
Nghe vậy chàng liền nói:…
Thưa đức vua bọn chúng chẳng qua lầm đường lạc lối dù sao chúng cũng là con dân của người. Hành động của chúng rất đáng để trừng trị nhưng chúng ta cần phải cải hóa bọn chúng sẽ tốt hơn, nếu kẻ nào tái phạm thì xử cũng chưa muộn ….
Nhà vua hỏi…. con có cách gì sao?….
Vâng để con thử được không ạ
- Ừ được ta giao chúng cho con cùng quan hành pháp xử lý….
                                                 *
                                            *        *
Nhà vua mời lão Diêm vương đến chơi để hỏi chuyện về chàng
 Lão diêm vương nói…. Thượng đế đã từng dạy chúng ta không có gì là hoàn hảo, không có gì là chọn vẹn muốn được cái này thì phải mất cái kia. Có những thứ chính tay chúng ta làm ra cũng phải đổi bằng công sức, thời gian và trí tuệ, không tự dưng có được
Vì ở xứ sở này không khí và con người nhẹ hơn nơi trái đất nên bất cứ người nào ở đây đến đó cũng bị áp lực không khí đè xuống phổi không thở được và chảy máu tai máu mũi mà chết. Nên con người ở trái đất rất khỏe, nặng nề  chậm chạp, những bước đi cũng chậm. Không như con người nơi đây nhảy một bước rất cao và xa bởi thế ai muốn qua bên đó ta phải làm phép đầu thai về xứ sở ấy
Còn con của nhà vua thì nó đúng là con vua rồi .Khi nhà vua với con ngài chấp nhận muốn đưa nó về trái đất ta đã mất bao nhiêu công sức mới chọn được nơi phù hợp để đầu thai cho nó được sinh ra và được nuôi dạy
- nếu bây giờ cho nó có lại ký ức để nhận lại được hai người là cha mẹ thì ta làm được nhưng nó sẽ phải quên hết những gì nó học được ở đó thì việc nhà vua đưa nó về trái đất và công sức của ta giúp ngài trở thành vô ích….
- Hoàng hậu âu sầu nói : Vậy ký ức của con ta thì chỉ có một Cha Mẹ ở đó sao ta không phải là Mẹ sao?...
Vậy thì ta phải làm sao thưa ngài?... nhà Vua hỏi lão Diêm vương 
Giờ chỉ còn cách đối sử thật tốt với con. Chỉ có tình yêu thương sẽ là sợi chỉ hồng kết nối với nhau được thôi, để bù đắp và nó cũng sẽ hoàn thành sứ mệnh cùa nó… Lão diêm vương trả lời…
  Lại nói về mấy tên cướp….
 Ngày hôm sau chàng đến nơi giam có bảy tên cướp. Chàng hỏi thăm nắm lai lịch của chúng từng người và lý do chúng bỏ nhà đi làm cướp.
Chàng tra xét thì có vẻ bọn cướp biết mình đến nơi đây là chết nên rất ngang ngạnh và bất cần
- Chàng nói với chúng…
Theo luật thì chén đầu các ngươi ngay tức khắc nhưng ta xin nhà vua đề cho các ngươi suy nghĩ về tội lỗi của mình, ba ngày nữa ta sẽ đứng ra xử tội các ngươi. Những lần trước kẻ nào đã đến đây là phải chết nhưng lần này đích thân ta xử thì khác đấy…
Cũng có thể các ngươi được sống, được ta tha….
Mấy tên cướp ngơ ngác nhìn nhau rồi nhìn chàng nói…
 - Người không gạt chúng tôi chứ?...
- KHÔNG …. Chàng trả lời rồi bước ra khỏi nhà giam…
Chàng ra lệnh đem bảy tên cướp đứng canh 2 tổ kiến một tổ kiến đen và 1 tổ kiến đỏ gần nhau
- Chàng nói với bảy tên cướp. Nếu các ngươi ru được tất cả lũ kiến kia ngủ ta sẽ tha chết cho các ngươi

Chàng dặn lính canh Trong ba ngày ba đêm các ngươi không ai được cho chúng ăn uống gì