Hoa Trắng Thôi Cài Trên Áo Tím

aoTimLà bài thơ của nhà thơ Kiên Giang sáng tác cách đây hơn 56 năm để truy niệm mối tình học trò của tác giả và cô bạn cùng lớp. Kiên Giang tên thật là Trương Khương Trinh, ông sinh năm 1929 tại An Biên tỉnh Kiên Giang nên đã lấy tên tỉnh làm bút hiệu cho những bài thơ sáng tác. Nhưng khi viết những vở tuồng cải lương ông lại dùng một nghệ danh khác là Hà Huy Hà. Bên cải lương ông khá nổi tiếng vì đã soạn tuồng cho trên dưới 15 vở cải lương mà tiêu biểu là: Người đẹp bán tơ, Người vợ không bao giờ cưới, Lưu Bình Dương Lễ, Áo cưới trước cổng chùa. Bên thơ thì ông chỉ được biết với một bài "Hoa Trắng Thôi Cài Trên Áo Tím" trong số rất ít những tập thơ chế tác.

Bài thơ này có một nguồn gốc khá thú vị như lời ông thuật với nhà báo cách đây không lâu. Đó là vào năm 1944 khi ông còn theo học trung học tại trường Nam Hưng ở Cần Thơ có quen biết và rất thân với cô bạn học tên Nguyễn Thị Thúy Nhiều, một nữ sinh quê ở Sóc Trăng được ông thuật lại là rất dễ thương thường mặc áo bà ba trắng quần đen và mang guốc mộc. Có những buổi tan trường ông lẽo đẽo theo chân cô Thúy Nhiều về đến tận nhà cô ở xóm nhà thờ. Ông thì giỏi văn nhưng yếu môn toán còn cô Thuý Nhiều thì ngược lại. Cả hai kèm nhau để cùng thăng tiến trong môn học. Lúc còn sinh viên ông làm chủ bút một tờ báo nên có chút đồng ra đồng vô và đã san sẻ cho cô Thuý Nhiều trong một tình bạn rất trong sáng và hơi thơ mộng lãng mạn.

Chiến tranh tràn đến quê, ông đi tòng quân và một hôm nghe tin người bạn nhắn: "Con tám Nhiều nó vẫn đang chờ mày đó". Ông lập tức xin nghỉ phép về Cần Thơ tìm đến nhà cô Nhiều để thổ lộ tâm tình thề non hẹn biển với cô. Ông trở lại quân đội, còn cô Nhiều sau buổi "Say sưa mấy giọt chung tình. Đình trầm hương khóa một cành mẫu đơn" chẳng thấy ông tiến xa hơn nữa thì quyết định "hạc lặng mây lờ dứt nghĩa thân" và đi lấy chồng. Trớ trêu thay đứa con trai đầu lòng của vợ chồng cô Thúy Nhiều lại được cô đặt tên Trinh khiến cho người chồng lúc phát hiện ra thì tức tối vô cùng.

Sau này khi ông Trinh "thất hứa" làm trưởng đoàn cải lương và trong đêm trình diễn ra mắt một vở tuồng do ông vừa soạn xong đã có gởi hai vé mời vợ chồng cô Thúy Nhiều đến xem. Người chồng cô Nhiều vẫn còn ghen nên đếch thèm dẫn vợ đi coi cải lương, chắc là không muốn ngứa mắt xem cảnh "Người xưa đã về" khiến cho ông không được vui nên đã sửa lại 4 câu kết của bài thơ đã làm (dự tính là tặng cho cô Nhiều) có một kết cục khác. Trong bài thơ đầu sáng tác năm 1957 ông viết lại mối tình trong sáng thơ mộng của ông và Thuý Nhiều và tạ lỗi với cô vì đã thất hứa trăm năm với cô. Nhưng sau vụ vợ chồng cô "xù" tẩy chay không đến đoàn hát của ông, ông đã sửa lại đoạn cuối của bài thơ bằng sắp xếp cho cô Thúy Nhiều ngồi ôm hận khóc người yêu cũ và mối tình xưa và cho đăng lại bài thơ này tháng 5 năm 1958.

Ngoài đời vợ chồng cô Thúy Nhiều có khá nhiều con cái và hầu hết đã thành đạt. Chồng cô Thúy Nhiều tuy rất ghen tuông nhưng lại thường hay phụ bạc cô để sống với vợ lẻ, bồ nhí và có lần ông ta phải đi đến nhà thờ bằng đầu gối để tạ lỗi với cô vì cô chịu hết nổi thói trăng hoa phụ bạc của ông.

Mời các bạn đọc lại bài thơ rất hay của Kiên Giang "Hoa Trắng Thôi Cài Trên Áo Tím"
http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/chuyen-hoa-trang-nhu-quynh.lMUU8-4nOU.html

(Tâm tình của người trai ngoại đạo đối với cô gái có đạo – Bến Tre, 14-11-1957)
Lâu quá không về thăm xóm đạo
Từ ngày binh lửa cháy không gian
Khói bom che lấp chân trời cũ
Che cả người thương, nóc giáo đường

Mười năm trước, em còn đi học
Áo tím điểm tô đời nữ sinh
Hoa trắng cài duyên trên áo tím
Em là cô gái tuổi băng trinh

Trường anh ngó mặt giáo đường
Gác chuông thương nhớ lầu chuông
U buồn thay! Chuông nhạc đạo
Rộn rã thay! Chuông nhà trường

Lần lữa anh ghiền nghe tiếng chuông
Làm thơ sầu mộng dệt tình thương
Để nghe khe khẽ lời em nguyện
Thơ thẩn chờ em trước thánh đường

Mỗi lần tan lễ, chuông ngừng đổ
Hai bóng cùng đi một lối về
E lệ, em cầu kinh nho nhỏ
Thẹn thùng, anh đứng lại không đi

Sau mười năm lẻ, anh thôi học
Nức nở chuông trường buổi biệt ly
Rộn rã từng hồi chuông xóm đạo
Tiễn nàng áo tím bước vu quy

Anh nhìn áo cưới mà anh ngỡ
Chiếc áo tang liệm một khối sầu
Hoa trắng thôi cài trên áo tím
Thôi còn đâu nữa tuổi băng trinh

Em lên xe cưới về quê chồng
Dù cách đò ngang cách mấy sông
Anh vẫn yêu người em áo tím
Nên tình thơ ủ kín trong lòng

Từ lúc giặc ruồng vô xóm đạo
Anh làm chiến sĩ giữ quê hương
Giữ màu áo tím, người yêu cũ
Giữ cả lầu chuông, nóc giáo đường

Mặc dù em chẳng còn xem lễ
Ở giáo đường u tịch chốn xưa
Anh vẫn giữ lầu chuông gác thánh
Nghe chuông truy niệm mối tình thơ

Màu gạch nhà thờ còn đỏ thắm
Như tình nồng thắm thuở ban đầu
Nhưng rồi sau chuyến vu quy ấy
Áo tím nàng thơ đã nhạt màu

Ba năm sau chiếc xe hoa cũ
Chở áo tím về trong áo quan
Chuông đạo ngân vang hồi vĩnh biệt
Khi anh ngồi kết vòng hoa tang

Anh kết vòng hoa màu trắng lạnh
Từng cài trên áo tím ngây thơ
Hôm nay vẫn đóa hoa màu trắng
Anh kết tình ta gởi xuống mồ

Lâu quá không về thăm xóm đạo
Không còn đứng nép ở lầu chuông
Nhưng khi chuông đổ anh liên tưởng
Người cũ cầu kinh giữa giáo đường

Lạy Chúa! Con là người ngoại đạo
Nhưng tin có Chúa ngự trên trời
Trong lòng con, giữa màu hoa trắng
Cứu rỗi linh hồn con Chúa ơi
Đắc Xuyên Gia Khang